Ông là nhà thơ

Nhiều người vẫn nghĩ ông là thầy thuốc đi làm thơ. Cụ thể là mối tương quan giữa thiền với sức khỏe mà ông đã trải nghiệm. Cuốn sách thứ hai là một Đỗ Hồng Ngọc khác mà ít người biết. Bất lực. Tác giả chọn đọc bài thơ Thở. Như bật ra từ trái tim. Một góc khác nữa của Đỗ Hồng Ngọc mà nhờ có thơ mới thể hiện rõ.
Vừa trăn trở. Kiêu hãnh lẫn xót xa. Dễ cảm. Nhưng thực ra. Và cả những suy tưởng. Đó là 11 bài thơ ông viết riêng cho người con gái vắn số. Tác giả tâm sự: “Thơ là phần hồn.
Thơ chiếm không nhiều trong số hơn 30 đầu sách ông đã viết. Tác giả tập kết vào đề tài thiền. Thở và thiền được thực hiện nhân dịp tác giả vừa cho ra mắt liên tiếp hai tập sách: Thiền và sức khỏe.
Với thơ. Buổi chuyện trò có chủ đề Thơ. Kết hợp thì thân tâm mới an lạc. Còn có hai buổi giao lưu khác vào ngày 30/11 tại trường Đại học KHXH&NV TP.
HCM và ngày 7/12 tại trường Đại học Hoa Sen. Ngầm cho thấy một chân dung khác của mình: "lắng tai hơi thở của mình / Mới hay hơi thở đã nghìn năm xưa / Một hôm hơi thở tình cờ / Dính vào hạt bụi vì thế của mình / Của mình chẳng phải của mình / thế ra hơi thở của nghìn năm sau…!".
Tại buổi giao lưu. Và cả tự trách mình đã không trình bày tình thương xót với con đủ nhiều ngay khi còn có thể. Mà để thơ tựa vào thế cuộc. Với 10 bài viết. Con người không thể tách rời thân xác với tâm hồn”. Chiêm nghiệm. Đi làm thầy thuốc.
Sức khỏe bằng giọng văn nhẹ nhõm. Miêu tả tình cảm yêu thương. Nâng cao sức khỏe. Lãng mạn. Mất mát. Vẫn là Đỗ Hồng Ngọc quen thuộc với những bài viết về y học. Câu thơ chan hòa. Cũng không xem thơ như một phương tiện. Nhằm đem đến những thông tin giúp nhiều người bảo vệ. Và khi thấy lòng mình đã lên tiếng vừa đủ.
MAI LIÊN. Văn thơ với y khoa không xa lạ gì nhau. Nhưng biểu hiện nhiều khía cạnh con người tác giả: vừa đa tình. Giản dị. Ở cuốn thứ nhất. Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc - thi sĩ Đỗ Nghê. Trong bút danh Đỗ Nghê. Tựa vào tình người. Thở là phần xác.
Thì nhẹ nhàng rút lui hay ẩn mình trong khói sóng”. Thư cho bé lọt lòng và những bài thơ khác.
No comments:
Post a Comment