Có những đêm mẹ không ngủ được
Vợ thứ và những người con riêng của chồng. Mẹ Hường hạnh phúc bên chồng. Thành hiện thực đầy xúc động.
Ông Trương Liêm xuất hành tập kết ra Bắc. Bao nhiêu năm son sắt chờ. Ngay sau khi hồi phục sức khỏe. Người vợ thủy chung Sau khi địch thả ra khỏi khám đường Quy Nhơn. Có chung lý tưởng nên quyết định cưới nhau vào năm 1956. Dọn về sống chung nhà với ông Liêm. Có cả sự hi sinh thầm lặng người vợ lặng thầm đợi chồng trở về. Như thấu hiểu nỗi lòng của tôi bà ấy khích lệ yên ủi và nói với tôi rằng.
Một tấm gương. Con của các đội viên bị bắt. Mẹ vẫn đơn than. Trong tình cảnh chiến tranh. Và khi ngồi trước mẹ Hường thì những thước phim đó không còn là phim nữa mà biến thành cuộc sống. Tuy đã trải qua nhiều trận đòn tra tấn nhưng mẹ Hường vẫn tiếp tục nung nấu ý chí cách mạng.
Bởi có thể ông Trương Liêm đã hy sinh hoặc có gia đình mới.
Lúc đầu mẹ rất hận ông ấy nhưng nghĩ cho cùng cuộc sống chẳng được bao nhiêu nên lại thầm chúc cho ông ấy và người vợ hai hạnh phúc. Tôi thấy trong sổ ghi tên hàng trăm trẻ mồ côi. Cuộc sống đã tặng thưởng bà ấy cho tôi như một món quà vô giá. Lúc chia tay. Do bệnh nặng. Tiền lương không cao nhưng mẹ Hường vẫn nhiệt liệt dành tiền để làm từ thiện. Phải lặng người đi rất lâu. Mẹ ốm một trận nặng.
Bà vợ hai mất đi để lại hai người con. Giúp bà ấy trông nom trẻ mồ côi cũng là tôi đã bù đắp cho bà ấy rồi.
Mấy lần gặp nhau. Mẹ liên lạc lại được với tổ chức và tiếp tục hoạt động cách mạng.
Hi sinh cả hạnh phúc của người nữ giới để nhường chồng mình cho người khác. Những năm hoạt động. Những thông báo của mẹ bao giờ cũng chuẩn xác. Một huyền thoại về người mẹ.
Kịp thời. Dám nhường chồng cho người khác là một hành động cao cả nhất mà tôi từng biết. Mẹ cũng thương mẹ chồng. Cùng quê. Mẹ tiếp tục kể: "Một thời gian sau. Nhiều người giục mẹ nên yên bề gia thất.
22 năm chờ đợi giờ thế này sao? Bao đêm dài mẹ như cạn cả nước mắt. Cảm động trước nghĩa cử cao đẹp của mẹ Hường. Gả chồng cho con riêng của chồng.
Tuổi xuân qua đi nhưng mẹ vẫn một lòng hướng về chồng. Mẹ đã nhận nhiều trẻ mồ côi về nuôi. Tránh được rất nhiều tổn thất cho cách mạng.
Ba ngày sau khi cưới. Năm 2000. Và sau này là TP Hồ Chí Minh. Như hiểu được lòng mẹ. Trước đó. Mẹ nghĩ cũng chẳng còn trẻ nên đã về. Nỗi mong mỏi của mẹ như vỡ òa nhưng lại lụi tắt ngay.
Đó là tấm lòng của một người mẹ Việt Nam. Nhịp sống thành phố thay đổi quá nhanh. Nhà lại khó khăn nên mẹ ông Liêm một mực muốn mẹ dọn về sống chung để đỡ đần nhau. Vừa chờ chồng". Mẹ Hường kể: "Biết cảnh ngộ. Vợ hai của ông Liêm bệnh nặng. Ở hoàn cảnh mẹ. Mẹ biết ông ấy cũng có nỗi xót xa.
Và những tháng ngày chờ đợi bắt đầu. Tưởng không qua khỏi. Mẹ Hường đợi mong đến cháy lòng nhưng ông Trương Liêm vẫn bặt vô âm tín. Hồng Nhi. Có nhẽ những ký ức trong mẹ trỗi dậy. Nhưng tỉnh lại vẫn nghĩ đến các con. Vì cả đời bà ấy chẳng mưu cầu việc gì cho riêng mình. Ngày ấy mới bước qua tuổi 12. Dồn hết cái tâm của mình mẹ Hường tận tình chăm chút cho người vợ hai và mẹ chồng.
Đến ngày sơn hà hợp nhất. Và cả sự đức hạnh bao dong của người nữ giới Việt Nam khi mẹ đã gạt nỗi đi nỗi đau của mình để quay về chăm sóc cho mẹ chồng. Họ tâm can: "Mẹ đã tận tình chăm nom chúng tôi như con ruột. Nghệ sĩ quần chúng. Không bao lâu hai người trở thành thân thiết. Cách mạng. Nghĩ vậy. Nhiều lần mẹ bị bắt giam. Năng nổ công tác ở Hội LH phụ nữ Quy Nhơn.
Tiếp nuôi dưỡng trẻ mồ côi và chờ chồng trở về. Cứ trăn trở mãi. Nỗi đau về ý thức. Hy sinh được mẹ nhận về nuôi dưỡng và chăm chút. Đạo diễn Bạch Diệp quyết định sẽ làm một bộ phim tái hiện thế cuộc mẹ. Sau khi biết chuyện và xúc động trước những việc làm của mẹ Nguyễn Thị Hường. Mọi tài liệu quan yếu đều được giao liên Hường chuyển từ cứ này đến cứ khác. Lật ra xem. Vừa hoạt động. Đời này.
Một người nữ giới sau bao năm chờ chồng những tưởng sẽ hạnh phúc bên chồng khi chồng trở về. Quả cảm. Nhưng mẹ dứt khoát khước từ. Sau cặp kính mờ nhòa. Trong những ngày công chiếu ở Hà Nội. Bà ấy đã đảm trách vớ thay tôi. Nay mẹ chỉ mong sao cho thanh thoả và bình yên". Người vợ giàu tình ái thương của phụ nữ Việt Nam. Ông Liêm nói với vợ ba năm sau sẽ trở về.
Mẹ Hường phân trần. Ơn dưỡng dục này chẳng bao giờ chúng tôi quên". Ông Liêm chỉ im lặng và nhìn xa xăm. Bởi cùng về với ông Liêm là bà vợ hai và hai đứa con của họ. Có lẽ. Một tên thiếu tá Ngụy đã đến dụ dỗ mẹ lấy hắn.
Rồi trên truyền hình cả nước. Lần rút cục mẹ được tha tù là năm 1948 vì địch không có cơ sở cáo buộc. Nỗi đau về thể xác. Năm 1978 ông Trương Liêm về.
Nhưng phải nén nỗi đau nhường chồng cho người khác. ". Hàng nghìn người đã rớt nước mắt thán phục hình ảnh người mẹ trong phim.
Đôi lúc chính tôi cũng giật mình khi xem lại những thước phim này. Nhiều đêm thấy tôi trằn trọc không ngủ được. Được Thị ủy Quy Nhơn cử làm giao liên.
"Là đàn bà Việt Nam thời ấy ai cũng có khát vọng cống hiến cho giang sơn. Suốt thời chiến tranh bà ấy đã nhiều lần viện trợ và cũng xem mẹ như người ruột rà". Gánh nặng thay chồng Cơn mưa giàn giụa của Quy Nhơn bắt đầu ngớt dần.
Ốm đau nhiều. Đôi mắt ầng ậc nước: "Lúc đó tất tật như sụp đổ trước mặt mẹ. Bàn tay dày vết nhăn nheo với lên giá sách. Giấu đi nỗi nghẹn ngào. Mẹ Hường quen chàng thợ máy Trương Liêm. Áng có mấy ai làm được như mẹ Hường.
Tôi thấy những giọt nước mắt của mẹ lăn dài xuống hai gò má nhăn nheo. Biết đâu rằng trong những ngày hoạt động cách mạng ngoài Bắc ông ấy cũng vất vả và cần có người đỡ đần. Và bộ phim mang tên "Huyền thoại về người mẹ" đã ra mắt khán giả. Từ đó. Mẹ Hường lại thêm gánh nặng nuôi dạy rồi lo cưới vợ. Mẹ Hường rủ rỉ. Cô bé Hường nhỏ thó nhưng nhanh nhẹn.
# Trà Giang thủ vai nhân vật chính. Mẹ quyết định tháo lui về để toàn tâm chăm nom những đứa con nuôi của mình". Ông Trương Liêm tâm tư: "Tôi chẳng biết bù đắp cho bà ấy bằng cách nào. Mẹ Hường đưa tôi cuốn nhật ký chi chít chữ. Mấy năm sau.
No comments:
Post a Comment