Tóc nửa vàng nửa đen. Tháng này chưa có tiền gửi về cho bà già nữa. Ngay cả khi tại tiệm hay ở địa điểm nào khác. Không lấy ráy tai. Bố đứa trẻ đã qua tìm. Ngay lúc ấy. Cái câu chửi đổng của “đồng nghiệp” ấy. Nửa vàng nửa đen hất hàm hỏi. Thật sao? Sau tám giờ. Có người lơ đãng với tờ báo trên tay. “Thử” theo nghĩa nào. Nâu đỏ. Rồi bóp rồi xoa hơn ba mươi phút. Muỗi bần thần ngắt điện thoại. Có vẻ như đã phất phơ nó ra quá mức cần thiết cho mi nối nhìn thấy. Mi nối nói tiếp.
Bo tức thị sao. Những cạnh khóe ngu si dại dột hư hỏng dành cho mình ngày cũ. Nhưng có chiếu. Nên khuya nào. Cô không nói gì. Muỗi chợt nhớ tới những cơn dằn hắt vì thiếu ăn thiếu mặc. Vẻ đờ đẫn của Muỗi trở thành cái gai cho tóc nửa vàng nửa đen cẳn nhẳn.
Khi chị chủ tiệm tính hết mọi khoản tiền công cũng chỉ trăm ngàn. Những khuya như thế.
Khách không có lề thói hỏi tên thợ. Thì nghĩ mà coi. Chứ cầm bình xịt lên tóc của một người đàn ông khỏe mạnh đang nằm dài ra đợi mình phục vụ một việc thuộc dạng cơ bản.
Mày ngu vừa thôi. Trước câu an ủi có vẻ hiểu biết của tóc nâu nhuộm tông số bốn. Thấy Muỗi về. Còn đứa vừa đi qua đêm thì vừa ấm ức như bị lừa. Hôm ấy. Hôm qua. Thật à? Thợ ở lại thì ngủ chung trên cái gác suốt trải gỗ cứng quèo. Minh họa: Văn Nguyễn Sáng chủ nhật nên tiệm đông khách. Muỗi lúng túng với cái điện thoại.
Nhà kẹt quá. Khách nhìn thẳng vào khuôn mặt cô gái mang tên một thứ sinh vật đáng ghét. Mọi thứ tưởng như chẳng còn giống như lúc Muỗi quyết định đi khuya lần đầu. Tiện thể buông một câu nhẹ bâng. Làm “nghề tự do”. Khách rủ Muỗi đi cà phê. Ai cũng khổ như ai hết. Mi nối cũng khóa cửa rồi theo chân Muỗi leo lên. Tao chúa ghét cái thứ đã thô bạo lại còn ky bo ấy.
Khách thấy mình phá lệ: - Tên Muỗi vậy có biết chích hay không đây?! Muỗi không bất ngờ trước câu trêu chòng khá quen thuộc đó. Mi nối chẳng dành cho ai khác. Nhưng lần này. Dù không nhìn lại. Gác gỗ cũng vắng teo.
Nó nói phong long mà không nhìn Muỗi: - Đừng có thấy óng ánh mà tưởng là vàng. Vàng quạch. Mưa tầm tã xuống cái mái tôn. Phải không Hồng? Mi nối khóc. Ấn xuống hõm vai có phần rắn cứng của khách. Nhưng cảm giác hợp ý và dễ chịu thấy rõ.
Muỗi ơi! - Em có một đứa con nhỏ ở quê. Vẫn còn tốt hơn gấp bội phần so với việc quay lại tay trắng. Dù với khách hàng. Nghe đâu nóng ruột chờ ai đó. Hoặc ẵm trên tay rồi dùng cái khăn sữa nhỏ xíu bằng vải mùng mà xoa nhè nhẹ nhè nhẹ lên cái đầu loe ngoe ít sợi tóc của một đứa trẻ.
Trổi giữa những mái đầu vàng tươi. Có người lấy điện thoại ra bấm bấm.
Tận hưởng những giờ phút thư giãn sung sướng của mình: - Học nghề hồi nào đó Muỗi? - Dạ.
Đã dấn thân vô thì đứa nào rồi cũng như nhau thôi. Muỗi bàng hoàng nhìn tờ tiền.
Có gì anh Hai nhớ ủng hộ em út với nghen! Tiệm cắt tóc gội đầu lấy ráy tai mà khẩu khí chẳng thua gì quán bia ôm. Là tiệm đóng cửa. Thứ đồ nhà quê xấu xí cục mịch.
Ngay trước mặt Muỗi. Người ta ai cũng phải có những bí mật đau đáu nào đó khi làm cái nghề hớt tóc máy lạnh này. Đầy miệt thị: - Có ngon thì đừng có làm cái nghề này. Tóc nâu nhuộm tông số bốn nói thế. Rồi múc từng gáo nước đổ lên mà gội. Ngay cả cô gái tóc nửa đen nửa vàng cũng làm như đang chú tâm vào việc dùng cọ vẽ từng cái móng cầu kỳ.
Khách yêu cầu được Muỗi đấm bóp vai và đầu cho mình. Sợ cả những câu nói chẳng biết vì đâu mà đầy ác nghiệp. Mà làm Muỗi đau biết chừng nào. Bên ngoài đã hiu hắt lắm rồi.
Mà thỏa thuê tràn nước mắt. Khách đã từng thử qua. Cạo mặt. Tưởng như mi nối có thể đọc được nội dung trên cái màn hình kia vậy. Ngưng lại một tẹo để thở. Lúc chìa tờ giấy một trăm ngàn ra bo cho Muỗi. Hẻo quá! Muỗi trả không hiểu hết đoạn luận bàn đó. Không hẳn là quá thạo.
Chẳng hạn. Bù lại. Muỗi về khi cánh cửa tiệm còn chưa đóng hẳn. Đã tỏ tường chút lòng nhờ cậy chân thật. Khều khều móc móc. Khách chẳng hỏi. Lần trước tiên không ri rỉ giấu giếm.
Nửa lại có phần như ngơ ngác đó. Đủ để Muỗi biết sơ lược rằng. Khóc hận cũng là bình thường! Đó là khi Muỗi vừa bấm cái tin từ khước. Quán về khuya khá vắng. Khách dường như cố tình chọc tức. Muỗi chỉ biết đơn thuần gội đầu có nghĩa là cúi xuống. Trước khi hất mặt hỏi cô gái chủ tiệm. Chỉ có đi chơi mới mong lại người.
Rồi chậm rãi thanh thoát. - Con tui ở quê mới bị ba nó qua bắt lại. Khách hơi khó chịu trong lòng. Truyện ngắn của Hoàng My Lần này. Lộp bộp. Muỗi cứ cho rằng. Muỗi vẫn không sao nguôi được thắc mắc.
Có người nghí ngoáy móc tay vào mũi. Dù có chịu thêm tủi hổ ở đây mà có thể kiếm được tiền gửi về. Và chẳng hiểu sao. Mi nối đang quan sát mình. Nơi khách nằm dài cho Muỗi xả sạch dầu gội trên đầu xuống. Trẻ nít có tội tình gì mà phải chịu đói rách.
Muỗi cũng chẳng biết vì đâu mình mang cái tên ít đụng hàng này. Lúc Muỗi xì xụp bưng tô hủ tiếu gõ.
Muỗi tụ hợp vào những công đoạn phục vụ thượng đế của mình. Vì đâu mi nối có vẻ ghét mình. Ý nghĩ là mình sẽ nằm im thin thít cho một cô gái như Muỗi rọi đèn. Muỗi không nói xạo. Muỗi chợt hiểu ra. Thứ ngu dại thế nào cũng phải thả giàn trả giá. Mi nối bâng quơ bảo. Chiều ngày hôm kia. Câu nói xỏ xiên của mi nối hẳn nhiên không lọt qua khỏi đôi tai chẳng cần lấy ráy vẫn tinh anh tốt tướng của khách.
Quẹt nhẹ lên tường. Khách năng tới tiệm. Rồi cào. Hẳn nhiên là khá thân quen mày mặt nhau rồi: - Đào mới à? - Dạ. Mi nối cũng ngọt lơi lả hiếm ai bằng. Kẻ chuyên khiêu hấn với chị em chung tiệm.
Khi bà cò việc làm ở bến xe dắt Muỗi “gả” cho chị chủ tiệm cắt tóc gội đầu máy lạnh. Thậm chí về sớm đây mà… thế mà. Bất chấp ánh đôi mắt tròn và to dưới làn mi nối sững lại vì bất ngờ bị Muỗi “lật bài”.
Muỗi thừa biết. Đêm. Muỗi rốt cuộc cũng ra ngoài gặp khách. Tại sao mấy câu tưởng như cay nghiệt kia. Tóc nâu nhuộm tông số bốn và mi nối cũng ngủ lại. Nghe đâu với chính mình.
Em về tìm gặp con rồi sẽ lên ngay… Muỗi bỏ lửng câu nói. Muỗi tin là khách hiểu. Cũng chẳng phác một cử chỉ mỉm cười như lẽ thường sẽ thế.
Thì hẳn nhiên chỉ khách và thợ hiểu. *** Khách còn bo cho Muỗi thêm nhiều bận nữa. Đôi mắt to dưới hàng mi nối đó nhiều lần dành cho Muỗi cái nhìn thiếu cảm tình không che giấu. Muỗi cũng thừa biết. - Làm kỹ làm lâu đặng kiếm tiền bo hen?! Cô gái sở hữu đôi mắt to và sắc dưới hàng mi nối cong vút đi ngang qua. Bởi vì gác gỗ tối nay chỉ có mình Muỗi. Quét quét quệt quệt cái ngóc ngách nhỏ bé và bí mật của mình làm khách không mấy nao nức.
Lại vừa tỏ ra quê độ như thể ăn phải của ôi trần thế đã nếm thử. Chỉ còn lại mi nối. Rồi miết. Khách nhìn Muỗi đúng vừa lúc cô ngước mắt ngó mông lung qua những người đàn ông đang ngồi đợi đến lượt.
Chủ tiệm khẽ liếc qua. Dụng tâm rõ ràng là hướng về phía Muỗi. Tưởng mình được đối khác à? - Kệ cha tao. Không rõ. Em cần tiền để lo cho nó. Tóc nâu tông số bốn đều đi vắng cả. Mà bởi hình như cô gái mới đến kia không hiểu hết nội dung câu bàn luận vừa rồi.
Muỗi chưa bao giờ hình dung ra. Chắc vì chị ấy có nhiều tâm tư riêng nên buồn”. Hầu như tuần nào cũng ghé. Thứ mới mò mẫm học nghề mà bày đặt chảnh chó. Chủ chỉ có thể mỉm cười ưng ý. Thêm một trăm ngàn cho riêng Muỗi.
Dù chỉ để nghe mấy tiếng u ơ. Muỗi miết hai đầu ngón tay. Sau khi hỏi thẳng. Muỗi điện thoại về nhà và không gặp được người muốn gặp. Mi nối thường nằm quay lưng lại với Muỗi. Hẹn sẽ qua đón. Bắt gặp cái nhìn của khách quen đang đê mê dưới đôi bàn tay của Muỗi. Chắc vô tình thôi. Khách dưng không thấy mình có cảm tình với ánh nhìn nửa đàn bà. Sau đó thoa dầu gội.
Muỗi đừng chú ý. Tóc nâu tông số bốn… và có lẽ cả mi nối nữa. Hạt dẻ… đầy trong tiệm. Xõa mái tóc dài ra đằng trước. Nhưng còn khách thì vẫn làm. Khóc thầm khóc lén không ra tiếng. Muỗi nói tiếp. Thượng đế gội đầu. Khách làm Muỗi yên tâm và có chút cảm tình.
Lại ngu ngốc cả tin. Cái công việc chính ban ngày ở đây chỉ là phương tiện để những người đàn ông đi cắt tóc ráy tai gặp gỡ và hò hẹn với những cô gái như Muỗi. Thế nhưng. Nên Muỗi cũng không phải bày tỏ những điều mà thâm tâm cô muốn giấu kín. Tưởng chừng như đang ước lượng xem trong câu kể lể kia có mấy mươi phần trăm là sự thật.
Mà mi nối. Con nhỏ ở miền Tây mới lên. Mặt mũi phờ phạc như thể cả đêm thức trắng. Khách hỏi: - Hồng bày cho em mấy câu vừa rồi để kiếm tiền à? Hồng là tên của mi nối.
Chưa từng cố tình đụng chạm vào Muỗi lần nào. Khách nhà cũng gần tiệm thôi. Chỉ có hai người. Mi nối lảng vảng lên xuống. Muỗi chần chờ sợ cái ánh nhìn tròn và sắc lẻm.
Mái tóc đen mượt không duỗi không nhuộm xõa nhẹ hai bên mặt. Muỗi chưa hiểu hết.
Vẫn ngước lên nửa đàn bà nửa ngờ ngạc… Muỗi có đôi bàn tay với những cái ngón dài hơi nham nháp chứ không được mềm rượi như của các cô gái ở đây. Chịu đựng ánh mắt xoi xói đó không chút nửa vời. Khách trở nên một trong những mối ruột hiếm hoi của Muỗi. Cái dáng nằm khổ sở ấy chẳng phải là đang buồn đau đó sao? Muốn hỏi han hay ít ra là chạm vào mi nối.
Những cái tin nhắn kín đáo túc tắc tương hỗ. Lần trước - Truyện ngắn của Hoàng My Tối lạ" - Truyện ngắn của Hoàng My. Bập bẹ. Những ngôn từ lồ lộ ấy Muỗi đọc thấy nhưng tảng lờ như không hiểu. Khách kín đáo liếc Muỗi thêm lần nữa. Không nệm. Khách thoải mái nằm dài trên cái ghế êm mượt. Nếu anh có thể cho em vay một ít. Và Muỗi. Và biết rằng. Nhận cháu. Có vợ có con rồi.
Nhận lại câu giải đáp thực đến tê người: - Hồi đêm ngủ với thằng hôm bữa bo năm chục ngàn đó! - Mẹ nó. Khách từng là “hàng thải” của mi nối.
“Tính chị ấy như vậy. Muỗi thấy mi nối có vẻ ghét mình nhiều nhất. Đã bao giờ tỏ ra ưa Muỗi đâu nào! - đàn bà con gái như tụi mình. Tóc nửa đen nửa vàng. Không học hành nghề nghiệp. Chỉ muốn về quê ngay thức thì. Xa xót nhớ một hơi ấm bé nhỏ quen thuộc. Mi nối đang khóc. Thi thoảng có khi đến sáng mới có đứa dò dẫm về. Người nhà bảo. Chẳng hiểu sao. Thấy ai nấy lặng im.
Mỗi lần đều là tờ một trăm phất phới. Chỉ thấy nửa vàng nửa đen bĩu môi làm động tác kinh tởm. Khách gặp Muỗi ngay hôm đầu tiên Muỗi nhập môn ở tiệm.
Mới theo bà cò việc làm lên đây kiếm tí đỉnh gửi về. Làm cho cố. Như thể tìm trong đó bao nhiêu phần trăm là xỏ lá nói đùa. Dễ thường? Khách cao ráo lịch lãm. Nhưng mà nhăm nhăm đánh động với riêng mình Muỗi. Nhịn ăn nhịn mặc để nuôi giai à? Muỗi ngạc nhiên chẳng dám mô tả sự đau xót ra mặt.
Hồi đó phía bên họ không nhận con. Nhưng trong căn gác. Dù có khi trong căn phòng kín đáo phía sau. Mi nối tối nay cũng ở nhà. Đều tích cóp khoản tiền về quê cốt tử vào những buổi tối về khuya. “Anh thích em phải không?” để nhận được cái gật tự thú vị. Muỗi trở mình vần vật.
Cảnh vẻ gì. Không phải vì bị gọi là anh Hai. Dù sau năm ba tháng làm ở tiệm. Phân nửa các cô thợ trong tiệm này. Tắm rửa xong là đã mệt nhoài. Thê thiết. Thì quả là. Ẵm nó bỏ đi đâu rồi. Thợ dọn dẹp. Khi thu vén mớ đồ ít ỏi bỏ vào trong cái giỏ xách cũ kỹ đi mượn lúc lên đây. Càng bối rối bởi cái câu văn hoa nhiều hàm ý kia được thốt ra từ miệng của mi nối. Khách nhìn Muỗi.
No comments:
Post a Comment